Cơn gió lạnh thổi qua, những chiếc lá rập rờn theo, vài chiếc rơi lả tả xuống gốc. Chợt như thấy bước chân của nàng xuân đang về, cũng ngập ngừng e ấp,cũng thẹn thò, rụt rè. Chúng chưa đủ làm nên một mùa xuân ngập tràn hương sắc nhưng cũng đủ để tâm hồn người xao động, chờ mong.
Trong bốn mùa, mùa xuân có thể nói là một mùa đẹp nhất, không phải chỉ vì những nét yêu kiều diễm lệ của nó như cây lá xanh tươi, nghìn hoa đua nở, chim chóc véo von, mà còn cả vì cái khí tiết ôn hòa và ấm áp. Mùa xuân mới đang dần tới, sắc xuân rực rỡ trên những phố phường, cây cỏ dang cành lá quấn quít với gió xuân, lòng ta tràn ngập niềm vui sướng trong sự thanh bình, chợt lặng lại, bồi hồi nghe những lời ca chân thành của người nhạc sĩ đa tài luôn tin vào những giá trị chân thật của cuộc sống con người. Một điệu valse nhẹ nhàng, êm ái thật thích hợp khi trời đất đang bẽn lẽn khoác lên mình chiếc áo rực rỡ của mùa xuân.
Mùa xuân dặt dìu theo con én lượn về, mênh mang, mơ màng. Tưởng chừng như xuân thật đơn giản với tiếng gà gáy xa xa khi những giọt nắng trưa vàng cùng những sợi khói bềnh bồng len nhè nhẹ qua vòm cây, kẽ lá song lại có sức biểu cảm, lay động lòng người. Người người hớn hở trước cảnh mùa xuân tươi.
Mùa xuân là mùa của đất trời giao hòa, mùa của hy vọng và ước mơ, mùa của mùa màng no ấm và xum họp. Mùa xuân là mùa của sức sống mãnh liệt, mùa để cây lá đâm chồi nảy lộc, mùa của những mầm non xanh mơn mởn thoát khỏi lớp vỏ bọc xù xì để vươn vai đón chào những tia nắng ấm áp diệu kì. Mùa xuân mang lại cho con người thêm một tuổi. Đối với thiếu nhi mùa xuân là mùa của sự trưởng thành về thể chất lẫn tâm hồn. Mùa xuân là sự mở đầu cho một năm mới, kế hoạch, một dự định mới, tương lai mới. Mùa xuân là mùa của sự đoàn tụ gia đình.
Ai có tâm hồn yêu cái đẹp chẳng từng một lần thấy rung động trước vẻ đẹp của mùa xuân. Xuân tới, hồi sinh sức sống cho muôn loài, xuân tươi vui từ cái nắng vàng hửng lên, từ cái lá cây xanh biếc, từ chồi non mơn mởn, từ cơn mưa phùn lất phất, từ những loài hoa đua nhau khoe sắc đến màu nâu mỡ màng của đất, cái màu nâu giản dị mộc mạc ấy nhưng lại nuôi sống muôn loài...
Tôi thích ngắm nhìn những cành hoa mai trong một ngày nắng tạnh, tiết xuân ấm áp và trong trẻo. Khi ấy vừa vui sướng hạnh phúc mà trong lòng lại thấy nuối tiếc một điều gì đó, chỉ sợ xuân sẽ qua và ngày xanh của mình cũng đang dần trôi đi mất không gì có thể níu giữ nổi và không tài nào có thể lấy lại được. Cho nên cứ mãi phân vân giữa niềm vui và nỗi buồn. Tất cả là sự lưng chừng, một nửa... Hôm nay, ngọn gió xuân ấm áp đã thổi qua hồn tôi. Yêu xuân lắm đấy xuân có biết không?
Những ngày chớm đông, phố dường như cũng sắt se lại, những đám lá vẫn hát những bản tình ca của gió, những bước chân vẫn đi nhẹ qua ngõ, thoáng đâu đó những đôi mắt đang ngước nhìn lá thu rơi. Mùa đông có lẽ là mùa được nhiều người yêu thích bởi cảm giác lạnh lẽo và ấm áp đan xen nhau trong từng dòng cảm xúc. Tôi cũng thích mùa đông, thích cái cảm giác ấm áp mỗi lần rúc trong chăn mỗi sớm, yêu cái lạnh se se của khí trời chuyển tiết và đặc biệt là yêu cây kem lạnh của mùa đông.
Nhưng cái lạnh lẽo nhất của mùa đông không phải là vì thời tiết mà chính là từ sự cô quạnh trong tâm hồn, nhất là với những người đang cô đơn. Chiều đông xe dạo phố, nhìn xung quanh là những bàn tay đang nắm lấy bàn tay, là bờ vai mềm, là nụ hôn ấm. Chỉ là những điều ấy chẳng dành cho mình.
Bình yên là có bàn tay ai đó để xuýt xoa: "lạnh thế này đưa tay đây để anh sưởi ấm cho". Có bờ vai ai để dựa vào, để nũng nịu, để được chiều chuộng. Là khi sáng thức dậy có cái cớ để mỉm cười, thấy yêu đời biết bao. Bình yên là đôi khi ghen tỵ với hạnh phúc của ai kia để biết rằng trái tim mình không vô cảm và thật là may mắn biết bao. Đông rồi mà sao ta vẫn quá bận để yêu nhau, đông rồi em vẫn chưa tìm thấy bình yên nơi phố thị ồn ào. Phải chăng vì thiếu anh, phải chăng vì thiếu hơi ấm từ đôi bàn tay ấy, từ ánh mắt ấy, từ nụ cười ấy, rất gần mà rất xa.
Tìm em đi, kẻo hết mùa đông.
Mùa đông với những đặc điểm không thể trùng lấp của nó, luôn để lại trong lòng mọi người những cảm xúc dạt dào bất tận. Có những cái con người ta không thể nào cảm nhận được giá trị của nó khi vẫn đang còn nắm giữ, chỉ khi mất đi lòng mới thấy ngậm ngùi.
Tháng Ba về cũng là lúc hoa sữa bừng nở. Dù còn những hạt mưa xuân lất phất, len lỏi đâu đó vẫn có những tia nắng nhẹ, đủ làm đất trời ấm lên, đủ khiến chúng ta phải đứng lên, bước ra ngoài để tận hưởng vẻ đẹp ngỡ ngàng của những chùm hoa sữa...
Đời người như một con thuyền mãi trôi theo sóng biển. Ta đâu biết có ngày mặt biển phẳng lặng kia sẽ biến thành những con sóng lớn, xô ngã ta bất cứ lúc nào và làm ta tuyệt vọng giữa đại dương mênh mông.
Giữa vòng xoáy cuộc đời nhiều bộn bề và lo toan thì biển như một chốn bình yên. Hành trình cuộc đời bao giờ cũng dài tựa như biển cả bao la rộng lớn, nhưng đến một lúc nào đó, khi đôi chân thấm mệt thì hành trình ấy cũng sẽ dừng lại.
Thành phố, ngày 30 tháng 5, năm 2015 Cơn mưa bất chợt chiều thứ Bảy đã xua tan cái nóng oi ả của mùa hạ Sài thành. Mưa làm sạch đường phố hay mưa tưới mát tâm hồn của tôi trong niềm hân hoan chuẩn bị cho một cuộc Họp Fan đầy bất ngờ đặc biệt. Mưa tạnh, cũng là lúc tôi theo bước những người bạn tìm đường đến quán Cafe Dạ Thảo.
Nằm trong một con hẻm nhỏ trên đường Tô Hiến Thành, Cafe Dạ Thảo thu hút ánh nhìn của người đi với dáng dấp một ngôi biệt thự cổ. Một không gian yên tĩnh, thanh bình, cho người ta cảm giác sâu lắng, lẩn trốn cái tất bật, vội vã của nhịp sống Sài Gòn. Quán có hai tầng, khá rộng, không gian lại ấm cúng.
Vừa đặt chân vào quán, tôi thả hồn mình theo dòng nhạc nhẹ trữ tình "Sương Trắng Miền Quê Ngoại", qua tiếng hát ngọt ngào của nam ca sĩ Đặng Thế Luân. Có lẽ vì hôm nay là ngày họp fan, nên chủ quán đã mở nhạc của Anh. Những chiếc kệ gỗ dung dị, bức tường hoa đầy màu sắc, góc tường phá cách, tạo cho tôi một trải nghiệm thật lạ. Tôi được các Fan của anh Luân đón tiếp nồng nhiệt. Người bạn của tôi, Lee Joo Nho, đã đưa chúng tôi đến vị trí ngồi của mình. Khi bước vào phòng, tôi đưa mắt nhìn toàn thể quang cảnh. Một sân khấu thật đẹp, được tô điểm bởi ánh đèn neon tím, một cây đàn gỗ đen bóng đặt ở góc trái. Người quay phim, người chụp ảnh, không khí nhộn nhịp hẳn. Fan của anh hôm nay đến đông hơn mọi khi, có những người quen, và có những người tôi chưa từng biết mặt. Bỗng tim tôi chợt thắt lại khi nhận ra hình bóng thân quen của một người, ngồi khuất trong một góc tối. Tôi mơ hồ không tin vào mắt mình. "Không lẽ là anh đó sao?" Tôi ngạc nhiên thầm nhủ. Dưới ánh đèn mờ Cafe, tôi không nhìn rõ được anh, có lẽ như đây là một sự sắp xếp có chủ ý. Tôi không dám
quay mặt nhìn, nhưng lòng thấp thỏm, hồi hộp.
Trong khi chờ đợi
mọi người đến dự đông đủ, Anh Nhân, MC chương trình Họp Fan, đã mời lần
lượt từng thành viên chúng tôi lên sân khấu và giao lưu. Qua dịp này, tôi làm quen được thêm một thành
viên hát hay, có tài làm MC, lại dí dỏm, dễ thương. Câu hỏi của anh dành cho
chúng tôi xoay quanh thần tượng Đặng Thế
Luân: Bạn biết đến anh Luân từ khi
nào? Bài hát nào gây ấn tượng cho bạn nhiều nhất? Bạn thích anh Luân song ca với
ai? Bạn thấy buổi Họp Fan hôm nay vui không và bạn có những suy nghĩ gì?”… Tất
cả thành viên đều trình bày suy nghĩ và cảm nhận của mình rất chân thật, và ai
cũng nở một nụ cười trên môi.
Và rồi, sau lời
giới thiệu của anh MC: “Bây giờ, một bất ngờ của đêm hôm nay, một niềm vui lớn
dành cho các bạn, chúng ta sẽ đến với tình khúc “Xin Anh Giữ Trọn Tình Quê”
qua phần trình bày của chính nhân vật đặc biệt mà các bạn mong đợi: nam ca sĩ Đặng Thế Luân.” Một tràng pháo tay
giòn tan. Anh Đặng Thế Luân xuất hiện từ tốn, với chiếc áo sơ mi & quần
jeans, một phong cách thật trẻ trung, khác với hình ảnh nam ca sĩ trữ tình với
những bộ vest trang trọng hay những quân phục lính oai hùng. Nụ cười thật tươi của anh luôn nở trên môi,
và hỏi tất cả mọi người một câu hỏi rất dễ thương rằng: “Sao? Bất ngờ không các bạn? Gặp được nhau hôm nay đã là một cái duyên.”
Tôi không biết
diễn tả niềm hạnh phúc của mình như thế nào trong giây phút nhìn thấy anh xuất
hiện trên sân khấu. Vẫn vóc dáng đó, vẫn nụ cười đó, vẫn cách nói chuyện rất “duyên”
mà ngày nào tôi chỉ nhìn thấy anh qua DVD của những chương trình Asia hải ngoại. Không ngờ có
ngày tôi được nhìn thấy anh và được nghe anh hát live ở đời thường. Tôi yêu nét
giản dị, tính cách khiêm tốn, và một điều tôi không ngờ rằng anh hát live lại
hay như vậy.Anh bảo rằng anh
không khéo nói chuyện, nay được dịp gặp mọi người, anh rất vui và chỉ muốn hát,
hát thật nhiều bài hát để tặng các bạn, và anh đã thật sự hết mình vì chúng tôi
trên sân khấu. Chính những lúc này, tôi mới
cảm được tâm hồn người nghệ sĩ thanh cao, bầu nhiệt huyết và cái “lửa” không ngừng
cháy của anh dành cho sân khấu, cho nghệ thuật, và cho chính những khán giả
thân yêu của mình. Các fan yêu cầu bài nào, anh đều chiều ý dù cho có những bài
anh chưa bao giờ hát live trước đây. Theo tiếng nhạc du dương, rất chuyên nghiệp
của Dinh Key, Đặng Thế Luân thả hồn
mình vào những giai điệu ngọt ngào: khi anh nhớ về “người yêu tôi, tôi mới quen mà thôi” ở vùngBiển Mặn, khi anh giấu
đi những Giọt Buồn Không Tên qua khói hương ly Café, khi anh phá cách với dòng nhạc tình
mà anh chưa từng thể hiện của nhạc sĩ Anh
Bằng:
“Anh còn nợ em, con tim bối rối,
Con tim bối rối, anh còn nợ em
Và con nợ em, cuộc tình đã lỡ
Cuộc tình đã lỡ…Anh còn….nợ …em…”
Tôi đã nghe rất nhiều thế hệ
ca sĩ hát tình ca này từ những DVD Asia số đầu tiên như Gia Huy, Diễm Liên - Nguyên
Khang, cho đến Bảo Yến - Thiên Kim, Lâm Thúy Vân, Y Phương…, nhưng chưa bao giờ
tôi rơi nước mắt. Không hiểu sao, lần này tôi không khỏi xúc động. Tôi yêu cách
ngân của anh trong nhạc phẩm này, yêu cái hồn anh gửi gấm qua từng câu chữ của
bài hát. Bao lượt vỗ tay giòn giã dành
cho anh với tình khúc đặc biệt “Anh Còn
Nợ Em”, điều đó cũng cho thấy rằng các bạn yêu thương anh nhiều bao nhiêu. Mỗi khi anh kết thúc bài hát, các fan lần lượt
lên tặng hoa và chụp ảnh kỷ niệm cùng anh. Anh bất ngờ được một người fan đặt
câu hỏi: “Vì sao anh Luân lại chọn chủ đề
là “Hẹn Một Mùa Xuân”?, thì anh mỉm cười trả lời. “Anh Luân đã phát hành CD “Tôi Sẽ
Về”, và đó cũng là tên gọi cho bài hát “Hẹn Một Mùa Xuân”. Bây giờ, thì “Tôi đã về thật rồi!” Và
sau đó, nhạc phẩm chủ đề “Hẹn Một Mùa
Xuân” được tiếp nối. Dù đã nghe nhạc
phẩm này rất nhiều lần trong CD anh phát hành, nhưng nay khi anh hát live, cảm
xúc trong tôi vẫn dào dạt như buổi ban đầu.
Thời gian sinh hoạt cùng
nhau chỉ vỏn vẹn trong vòng 2 tiếng. Thấm thoát đã đến 7 giờ. Nhưng có vẻ sự quyến luyến từ mọi người dành
cho anh đã khiến anh không nỡ kết thúc chương trình đúng như dự kiến. Anh đã chuẩn bị một chiếc bánh kem thật lớn
cho buổi họp mặt, vòng đeo tay, cùng huy hiệu nhỏ Đặng Thế Luân Fan Club có hình anh dành tặng cho mọi người như một
món quà lưu niệm để ghi dấu một khoảnh khắc đẹp. Rồi anh lại tiếp tục hát cho chúng tôi nghe, từ
một tình khúc dễ thương miền Tây theo yêu cầu của nhóm fan đáng yêu anh gọi là “xóm nhà lá”, cho đếnCăn Nhà Dĩ Vãng, Về Đâu Mái Tóc Người
Thương,Tình Yêu Trả Lại Trăng Sao,…
và kết thúc bằng một nhạc phẩm cha cha cha sôi động “Như Vạt Nắng”.
“Không có buổi tiệc nào không tàn”.
Niềm vui chợt đến rồi cũng chợt đi. Đúng 8 giờ tối, chúng tôi chia tay
anh, người thay mặt chúc mừng, người cảm ơn chia sẻ, từng thành viên cùng chào
anh rồi vui vẻ ra về. Tôi cũng cúi đầu
chào anh như mọi người. Quán Dạ Thảo
đêm nay cũng dường như bịn rịn. Tôi bước
ra khỏi quán, mưa bây giờ đã tạnh. Một
ngày hội ngộ cuối tuần đầy bất ngờ, nhiều niềm vui, và kỷ niệm.
Ngày hôm ấy, tôi không nghe
anh nói nhiều về chuyến về thăm quê hương lần này.Vài ngày sau, qua thông tin của các thành
viên trên diễn đàn, tôi biết được anh đã lên chuyến bay về Mỹ.Rồi chiều hôm đó, tôi một mình trở lại quán café,
vẫn góc ngồi đó, vẫn sân khấu đó, vẫn không gian yên tĩnh thanh bình, nhưng Dạ Thảo đêm nay sao buồn quá. Dư âm nào
đọng lại, giờ đây chỉ còn…Tình khúc …. Một chiều mưa
Thứ bảy chiều mưa, sao vấn vương
Tôi gặp anh, giữa trời quê hương,
Duyên Kiếp ngày nao nay tương ngộ,
Đôi bờ thôi ngăn cách sông Tương
"Hẹn Một Mùa Xuân", vui phố phường,
Anh đã về, với tình yêu thương... Dạ Thảo đêm nay bừng lửa ấm, Tình người nghệ sĩ, mãi ghi tâm