Tháng Ba về cũng là lúc hoa sữa bừng nở. Dù còn những hạt mưa xuân lất phất, len lỏi đâu đó vẫn có những tia nắng nhẹ, đủ làm đất trời ấm lên, đủ khiến chúng ta phải đứng lên, bước ra ngoài để tận hưởng vẻ đẹp ngỡ ngàng của những chùm hoa sữa...
17 thg 7, 2015
CÂU CHUYỆN VỀ CÂY TÁO
Ngày xửa ngày xưa, có một cây táo rất to. Một cậu bé rất thích đến chơi với cây táo mỗi ngày. Nó leo lên ngọn cây hái táo ăn, ngủ trưa trong bóng râm. Nó yêu cây táo và cây cũng rất yêu nó. Thời gian trôi qua, cậu bé đã lớn và không còn đến chơi với cây táo mỗi ngày.
Một ngày nọ, cậu bé trở lại chỗ cây táo với vẻ mặt buồn rầu, cây táo reo to:
- Hãy đến chơi với ta.
- Cháu không còn là trẻ con, cháu chẳng thích chơi quanh gốc cây nữa. Cháu chỉ thích đồ chơi thôi và cháu đang cần tiền để mua chúng.
- Ta rất tiếc là không có tiền, nhưng cậu có thể hái tất cả táo của ta và đem bán. Rồi cậu sẽ có tiền.
Cậu bé rất mừng. Nó vặt tất cả táo trên cây và sung sướng bỏ đi. Cây táo lại buồn bã vì cậu bé chẳng quay lại nữa.
Một hôm, cậu bé - giờ đã là một chàng trai - trở lại và cây táo vui lắm:
- Hãy đến chơi với ta.
- Cháu không có thời gian để chơi. Cháu còn phải làm việc nuôi sống gia đình. Gia đình cháu đang cần một mái nhà để trú ngụ. Bác có giúp gì được cháu không?
- Ta xin lỗi, ta không có nhà. Nhưng cậu có thể chặt cành của ta để dựng nhà.
Và chàng trai chặt hết cành cây. Cây táo mừng lắm nhưng cậu bé vẫn chẳng quay lại. Cây táo lại cảm thấy cô đơn và buồn bã.
Một ngày hè nóng nực, chàng trai - bây giờ đã là người có tuổi - quay lại và cây táo vô cùng vui sướng.
- Hãy đến chơi với ta.
- Cháu đang buồn vì cảm thấy mình già đi. Cháu muốn đi chèo thuyền thư giãn một mình. Bác có thể cho cháu một cái thuyền không?
- Hãy dùng thân cây của ta để đóng thuyền. Rồi cậu chèo ra xa thật xa và sẽ thấy thanh thản.
Chàng trai chặt thân cây làm thuyền. Cậu chèo thuyền đi.
Nhiều năm sau, chàng trai quay lại.
- Xin lỗi, con trai của ta. Nhưng ta chẳng còn gì cho cậu nữa. Không còn táo.
- Cháu có còn răng nữa đâu mà ăn.
- Ta cũng chẳng còn cành cho cậu leo trèo.
- Cháu đã quá già rồi để mà leo trèo.
- Ta thật sự chẳng giúp gì cho cậu được nữa. Cái duy nhất còn lại là bộ rễ đang chết dần mòn của ta - cây táo nói trong nước mắt.
- Cháu chẳng cần gì nhiều, chỉ cần một chỗ ngồi nghỉ. Cháu đã quá mệt mỏi sau những năm đã qua.
- Ôi, thế thì cái gốc cây già cỗi này là một nơi rất tốt cho cậu ngồi dựa vào và nghỉ ngơi. Hãy đến đây với ta.
Chàng trai ngồi xuống và cây táo mừng rơi nước mắt.
Đây là câu chuyện của tất cả chúng ta. Cây táo là cha mẹ chúng ta. Khi chúng ta còn trẻ, ta thích chơi với cha mẹ. Khi lớn lên, chúng ta bỏ họ mà đi và chỉ quay trở về khi ta cần họ giúp đỡ. Bất kể khi nào cha mẹ vẫn luôn sẵn sàng nâng đỡ chúng ta để ta được hạnh phúc. Ta phải sống sao cho trọn đạo làm con.
Nhãn:
ART OF LIVING
TÌNH YÊU & LÝ TRÍ
Ngày xửa ngày xưa, trước khi loài người xuất hiện, Đức Hạnh và những thói xấu sống lơ lửng xung quanh nhau và cuộc sống đối với chúng vô cùng chán nản khi chẳng tìm thấy việc gì đó để làm.
Một ngày nọ, Đức Hạnh và những thói xấu tập trung lại và bàn về một trò chơi nào đó.
Thông Minh đề xuất: "Chúng ta cùng chơi trò trốn tìm nào!".
Tất cả đều đồng ý và vui vẻ bắt đầu trò chơi.
Lý Trí la lớn: "Này các bạn, tôi xung phong làm người tìm, các bạn trốn đi nhé!".
Lý Trí đứng tựa vào một gốc cổ thụ và bắt đầu đếm: "Một, hai, ba…"
Ðức Hạnh và Thói Xấu cuống cuồng đi tìm chỗ để nấp.
Dịu Dàng nấp sau mặt trăng.
Phản Bội nấp sau những vườn bắp cải.
Yêu Mến cuộn tròn giữa những đám mây.
Nồng Nàn trốn ngay giữa trung tâm của trái đất.
Nói Dối giấu mình phía sau của tảng đá nằm bên dưới của một hồ lớn.
Tham Lam trốn trong một bao tải…
Và Lý Trí đã đếm đến bảy mươi…tám mươi…chín mươi.
Lúc này, tất cả đều tìm được một chỗ ẩn nấp cho mình, ngoại trừ Tình Yêu. Tình Yêu không thể tìm cho mình một chỗ để trốn. Và đó cũng lý giải vì sao thật khó khăn để che giấu Tình Yêu trong trái tim mình.
Khi Lý Trí đếm tới một trăm, Tình Yêu nhảy đại vào một bụi hoa hồng gần đó và bị những gai nhọn đâm. Tình Yêu cố nén đau mà không lên tiếng nhưng lại được tận hưởng hương thơm quyến rũ của từng đóa hồng…
Lý Trí bắt đầu tìm kiếm.
Lười Biếng được tìm thấy đầu tiên bởi vì Lười Biếng không có đủ năng lượng để tìm cho mình một chỗ nấp tốt.
Sau đó lần lượt Dịu Dàng, Nói Dối, Nồng Nàn, Yêu Mến… cũng được tìm thấy, chỉ trừ Tình Yêu.
Ghen ghét với Tình Yêu, Ghen Tỵ đã thì thầm vào tai của Lý Trí: "Tôi biết bụi hoa hồng đang ẩn giấu bạn Tình Yêu đấy".
Lý Trí bước đến gần và tìm kiếm. Lý Trí đã xới tung cả bụi hoa mà chẳng thấy bạn mình đâu bèn sử dụng một cành cây để tìm kiếm và dừng lại khi trái tim của Lý Trí bị những gai hoa hồng làm cho rỉ máu.
Tình Yêu xuất hiện với hai tay ôm mặt và hai dòng máu chảy ra từ đôi mắt. Trong lúc tìm kiếm, những bụi hoa hồng đã làm hỏng đôi mắt của Tình Yêu.
Lý Trí khóc thét lên: "Tôi phải làm gì đây? Tôi phải làm gì đây? Tôi đã làm cho bạn mù. Làm cách nào khiến cho bạn thấy đường trở lại bây giờ?"
Tình Yêu nói: "Bạn chẳng có cách nào làm cho tôi thấy đường lại. Bây giờ nếu bạn muốn giúp tôi, hãy làm người dẫn đường cho tôi".
Và đó là lý do vì sao Tình Yêu là mù quáng và luôn cần có Lý Trí.
Nhãn:
ART OF LIVING
SEN - "GẦN BÙN NHƯNG CHẲNG HÔI TANH MÙI BÙN"
Have you ever observed a lotus flower emerging from a muddy pond? Then, you cannot fail to see the beauty of this exquisite plant. This flower always looks so clean and pure against the background of the dirty mud. Lotus has been associated with purity and beauty.
The formation of Lotus flower can be explained as Karma and Incarnation. Lotus blooming symbolizes your past, the stalk represents the present and its seed signifies your upcoming future. In Vietnam, the image of Lotus symbolizes the determination and integrity of human against any temptation in life.
Bạn có bao giờ nhìn thấy hình ảnh của Hoa Sen nổi lên giữa chốn bùn lầy? Chắc chắn bạn sẽ không thể nào bỏ qua mà không ngắm nhìn vẻ đẹp của loài hoa đặc biệt này. Dù sống trong bùn, nhưng hoa sen lúc nào cũng sạch và thanh khiết. Chính vì vậy mà nghĩ đến sen, người ta thường nghĩ đến cái đẹp và sự trong sạch.
Sự hình thành của Sen có thể được diễn giải theo nhân quả luân hồi. Khi hoa nở, tượng trưng cho quá khứ của bạn. Thân hoa tượng trưng cho hiện tại, hạt với ý nghĩa tương lai. Ở Việt Nam, hình ảnh Sen gắn liền với sự quyết tâm và sự thanh minh liêm khiết của con người trước bao cám dỗ của cuộc đời.
Nhãn:
ART OF LIVING
SÓNG, BIỂN & TÔI
Đời người như một con thuyền mãi trôi theo sóng biển. Ta đâu biết có ngày mặt biển phẳng lặng kia sẽ biến thành những con sóng lớn, xô ngã ta bất cứ lúc nào và làm ta tuyệt vọng giữa đại dương mênh mông.
Giữa vòng xoáy cuộc đời nhiều bộn bề và lo toan thì biển như một chốn bình yên. Hành trình cuộc đời bao giờ cũng dài tựa như biển cả bao la rộng lớn, nhưng đến một lúc nào đó, khi đôi chân thấm mệt thì hành trình ấy cũng sẽ dừng lại.
Chỉ còn sóng biển là mãi xô bờ...
Nhãn:
LIFE EVENTS
RUBIC & TÔI
Có một số học viên hỏi tôi rằng:
"Chắc có lẽ cuộc sống của Cô hạnh phúc lắm nên lúc nào gặp Cô là em thấy Cô cười?"
"Chắc có lẽ cuộc sống của Cô hạnh phúc lắm nên lúc nào gặp Cô là em thấy Cô cười?"
Thật ra cuộc sống của tôi có đẹp như vậy không?
Trong cuộc đời mỗi con người, không phải ai cũng may mắn tìm được hạnh phúc cho bản thân mình.
Sẽ có lúc,
Người ra khóc vì tiếc nuối một tình yêu vừa ra đi.
Người ta mệt mỏi khi công việc của mình thất bại và đi vào bế tắc.
Người ta lo lắng khi gia đình chật vật, gặp nhiều khó khăn.
Và người ta dễ thoái chí khi đã nỗ lực hết mình trong học tập mà vẫn không đạt kết quả như mong muốn.
Người ra khóc vì tiếc nuối một tình yêu vừa ra đi.
Người ta mệt mỏi khi công việc của mình thất bại và đi vào bế tắc.
Người ta lo lắng khi gia đình chật vật, gặp nhiều khó khăn.
Và người ta dễ thoái chí khi đã nỗ lực hết mình trong học tập mà vẫn không đạt kết quả như mong muốn.
Tôi cũng vậy.
Nhưng tôi đã không bao giờ để bản thân mình gục ngã. Tôi thích chơi RUBIC những lúc buồn. Và chính vật thể vô tri này đã dạy tôi rất nhiều bài học của cuộc đời.
Cuộc sống cũng giống như RUBIC, có nhiều gam màu. Khi xoay RUBIC, đã nhiều lần tôi xoay phải khối màu ĐEN. Tôi không thích màu đen này chút nào, cứ có cảm giác như một điều gì đó đen tối, không may đến với tôi vậy. Nên bất cứ khi nào tôi thấy nó, tôi xoay vội sang mặt khác. Và ba màu tôi yêu nhất của khối RUBIC chính là: TÍM mộng mơ, ĐỎ đam mê, và XANH hy vọng.
Đó là 3 gam màu không thể thiếu trong cuộc sống của tôi. Cuộc sống của tôi tồn tại nhiều ƯỚC MƠ, tôi sẵn sàng theo đuổi mơ ước của mình bằng cả niềm ĐAM MÊ cháy bỏng, và cả một trái tim HY VỌNG.
Thế nhưng, thỉnh thoảng vòng xoay của cuộc sống vô tình xô đẩy tôi về với màu ĐEN tối tăm của khối RUBIC, làm tôi chán nản, thất vọng, gục ngã, và chỉ muốn buông bỏ. Nhưng tôi nhận ra một điều, trong trò chơi RUBIC, tôi là người điều khiển nó, thì tại sao tôi không thể quyết định cuộc sống của tôi, vì tôi từng ví cuộc sống của mình cũng như RUBIC? Và thế là tôi tức khắc biết mình phải làm gì: "Phải XOAY màu khác thôi!"
Cuộc sống này không hề đơn điệu. Nó muôn màu, muôn vẻ. Quan trọng là chúng ta, tự lựa chọn lật lên cho mình khối màu gì hôm nay. Đừng nhìn hoài vào màu ĐEN buồn bã của quá khứ, của nỗi thất vọng, của những điều không may đến với mình. Hãy cứ tiếp tục ước mơ, đam mê và hy vọng bằng cả trái tim nhiệt huyết của tuổi trẻ.
Có người từng nói với tôi rằng: "Muốn ước mơ thì phải hiểu bạn là ai, vì bạn chỉ là một hạt cát trong sa mạc rộng lớn".
Tôi mỉm cười.
Đã là con người, thì ai cũng như nhau. Tôi thiết nghĩ, chúng ta cứ sống trọn với mơ ước của chính mình. Nếu không may, một ngày nào đó, khối màu đen trở lại với tôi và cho tôi biết mình không thể nào thực hiện giấc mơ của mình, tôi vẫn đủ TỰ TIN xoay lại cho mình một gam màu khác để cuộc sống của tôi vẫn muôn phần xinh đẹp. Nếu như mọi việc trên đời này đều suôn sẻ, có lẽ lịch sử loài người đã không ghi vào từ điển hai chữ "THẤT BẠI", nhưng chính thất bại mới là mẹ của THÀNH CÔNG.
Và đó là lý do mà tôi luôn suy nghĩ tích cực, trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Mỗi ngày, tôi tự xoay cho mình một gam màu của khối RUBIC, và chắc chắn gam màu đó, không phải màu ĐEN.
Nhãn:
ART OF LIVING
18 thg 6, 2015
MÙA XUÂN ĐÓ CÓ EM
Đêm giao thừa, nghe một khúc dân ca,
Ngày Tết quê em, đẹp chan hòa,
Gửi tâm tư vào thư xuân hải ngoại,
Mừng tuổi Mẹ tôi, chốn quê nhà.
Phút giao thừa lặng lẽ phương xa,
Xuân quê tôi biết có nhiều đổi mới?
Nếu xuân này vắng anh, em có đợi?
Ly rượu mừng hòa khúc nhạc đoàn viên.
Phiên gác đêm xuân anh gửi trọn ân tình,
Bài ca tết cho em, nhớ người yêu, anh hát
Mùa xuân đó có em, ôi trời xuân bát ngát
Mừng gió giao mùa, trong khúc hát thanh xuân
Xuân của tình yêu, xuân đẹp làm sao?
Xuân về trên môi em, bao nồng nàn tha thiết,
Cánh thiệp đầu xuân gửi người trai lính chiến
"Đón xuân này, em lại nhớ xuân xưa...
Mộng chiều xuân, bỡ ngỡ phút hẹn hò,
Cô gái xuân ngập ngừng lời yêu đó
Con bướm xuân cũng lượn lờ bỏ ngỏ
Nụ hôn đầu, anh khẽ nói yêu em..."
Đồn vắng chiều xuân, lính nghĩ gì?
Xuân này con không về, chắc mẹ chờ, em đợi
Câu chuyện đầu năm, thư này, con xin gởi
Mẹ đừng buồn, em hờn giận anh chi?
"Đầu xuân lính chúc nhà nhà,
Âḿ no hạnh phúc đâm đà tình thương
Chúc cô má phấn dễ thương
Thiên duyên tiền định gặp ngay nhân tình
Chúc anh nghệ sĩ quê mình
Lời ca tiếng hát ngọt tình quê hương
Chúc bà mái tóc pha sương
Lòng xuân phơi phới vui vầy cháu con
Chúc chị một tấm lòng son
Gia đình hạnh phúc bên con cùng chồng
Chúc ông sức khỏe vô song
Sống lâu trăm tuổi cho lòng thêm vui.
Chúc bé thêm một tuổi ruì
Chăm ngoan, giỏi giắn cho mẹ thương cha chiều.
Thư xuân con viết bấy nhiêu
Xin ngăn bao giọt lệ sầu mẹ yêu.
Em thôi hết giận anh nhiều,
Còn thương xin hẹn một ngày hoan ca."
Trời cuối đông rồi, sao lạnh kẻ tha phương?
Em có đan áo mùa xuân gửi người trai chiến tuyến,
Xin gửi tình ta cùng bao điều ước nguyện
Ngày xuân long phụng sum vầy, mình tính chuyện trăm năm.
(Tiểu Lan Thảo Hagi)
Nhãn:
MUSIC VIDEOS
ANH BẰNG - ĐẸP MÃI KHÚC TÌNH CA
Khi nhắc đến dòng nhạc vàng, không ai không nhớ đến ANH BẰNG - người nhạc sĩ lão thành, đã phổ thơ biết bao nhạc phẩm trữ tình ngọt ngào như dòng chảy quê hương.
Nhạc sĩ ANH BẰNG phổ thơ thật mượt mà, ông yêu thơ, ông đưa thơ vào nhạc, cho dù đó là thơ NGUYÊN SA, NGUYỄN BÍNH, DU TỬ LÊ, THÁI CAN, QUANG DŨNG,... hay cho dù đó là bất kỳ thi sĩ nào, thì mỗi tình ca của ông đều gợi cho người nghe nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau. Có lẽ vì vậy, mà dòng nhạc của ANH BẰNG không bao giờ lỗi thời, lúc nào cũng căng tròn nhựa sống, khi nồng nàn một tình yêu đôi lứa, khi mãnh liệt như người lính oai hùng, khi nhẹ nhàng như kiếp đời giản dị, khi nghẹn ngào cho thân phận dân oan. Như một cái duyên, chính những tình
khúc vượt thời gian của ông đã tạo nên tiếng vang cho rất nhiều ca sĩ theo đuổi dòng nhạc vàng: một Mạnh Đình với Chuyện Giàn Thiên Lý, một Như Quỳnh với Chuyện Hoa Sim, Đặng Thế Luân với Khóc Mẹ Đêm Mưa, hay Từ Thuở Yêu Em qua tiếng hát thật tình Lâm Nhật Tiến,... Với lượng sáng tác hơn 650 tình khúc để đời, ANH BẰNG đã trở thành một trong những nhạc sĩ tiêu biểu của dòng nhạc vàng và nhạc hải ngoại, được bao đồng nghiệp yêu mến và muôn người ngưỡng mộ.
Nhân dịp Asia Entertainment tổ chức chương trình vinh danh nhạc sĩ Anh Bằng & Lam Phương, xin được gửi đến trung tâm một bài thơ với chủ đề: "ANH BẰNG - ĐẸP MÃI KHÚC TÌNH CA", như lời tri ân đến nhạc sĩ ANH BẰNG, người nhạc sĩ tài hoa đã để lại cho đời bao tác phẩm vàng son.
Khi nhắc đến dòng nhạc vàng, không ai không nhớ đến ANH BẰNG - người nhạc sĩ lão thành, đã phổ thơ biết bao nhạc phẩm trữ tình ngọt ngào như dòng chảy quê hương.
Nhạc sĩ ANH BẰNG phổ thơ thật mượt mà, ông yêu thơ, ông đưa thơ vào nhạc, cho dù đó là thơ NGUYÊN SA, NGUYỄN BÍNH, DU TỬ LÊ, THÁI CAN, QUANG DŨNG,... hay cho dù đó là bất kỳ thi sĩ nào, thì mỗi tình ca của ông đều gợi cho người nghe nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau. Có lẽ vì vậy, mà dòng nhạc của ANH BẰNG không bao giờ lỗi thời, lúc nào cũng căng tròn nhựa sống, khi nồng nàn một tình yêu đôi lứa, khi mãnh liệt như người lính oai hùng, khi nhẹ nhàng như kiếp đời giản dị, khi nghẹn ngào cho thân phận dân oan. Như một cái duyên, chính những tình
khúc vượt thời gian của ông đã tạo nên tiếng vang cho rất nhiều ca sĩ theo đuổi dòng nhạc vàng: một Mạnh Đình với Chuyện Giàn Thiên Lý, một Như Quỳnh với Chuyện Hoa Sim, Đặng Thế Luân với Khóc Mẹ Đêm Mưa, hay Từ Thuở Yêu Em qua tiếng hát thật tình Lâm Nhật Tiến,... Với lượng sáng tác hơn 650 tình khúc để đời, ANH BẰNG đã trở thành một trong những nhạc sĩ tiêu biểu của dòng nhạc vàng và nhạc hải ngoại, được bao đồng nghiệp yêu mến và muôn người ngưỡng mộ.
Nhân dịp Asia Entertainment tổ chức chương trình vinh danh nhạc sĩ Anh Bằng & Lam Phương, xin được gửi đến trung tâm một bài thơ với chủ đề: "ANH BẰNG - ĐẸP MÃI KHÚC TÌNH CA", như lời tri ân đến nhạc sĩ ANH BẰNG, người nhạc sĩ tài hoa đã để lại cho đời bao tác phẩm vàng son.
Vang mãi lời ca, tình khúc Anh Bằng
Dư âm xưa, của một thời chinh chiến
Nỗi lòng người đi, sao nghe sầu ly biệt
Một ngày thật buồn, ôi điệp khúc thương đau.
Ai nhớ chuyện giàn thiên lý xưa
Có người vợ trẻ khóc tiễn đưa
Đứng bên kia sông, vùng lửa khói
Tình đẹp xót xa, nói sao vừa...
Có người vợ trẻ khóc tiễn đưa
Đứng bên kia sông, vùng lửa khói
Tình đẹp xót xa, nói sao vừa...
Thương lắm người ơi, sắc tím chung tình
Thuở người con gái chuyện hoa sim
Nhớ chồng chinh chiến, chiều binh lửa
Tím cả chiều hoang, một bóng hình
Thuở người con gái chuyện hoa sim
Nhớ chồng chinh chiến, chiều binh lửa
Tím cả chiều hoang, một bóng hình
Gót chinh nhân, tôi là kẻ đăng trình
Hồ hải tang bồng, cùng huynh đệ chi binh
Đừng nói yêu tôi, khi đời tôi là lính
Sợ một ngày, em khóc người thương binh...
Qua ngõ nhà em, nhớ ngọn trúc đào,
Chiều thu lá rụng, gió lao xao,
Thương biết là bao người em gái,
Áo trắng tinh khôi, nét trang đài,
Ngẩn ngơ bướm trắng đậu trên tay.
Hồ hải tang bồng, cùng huynh đệ chi binh
Đừng nói yêu tôi, khi đời tôi là lính
Sợ một ngày, em khóc người thương binh...
Qua ngõ nhà em, nhớ ngọn trúc đào,
Chiều thu lá rụng, gió lao xao,
Thương biết là bao người em gái,
Áo trắng tinh khôi, nét trang đài,
Ngẩn ngơ bướm trắng đậu trên tay.
Từ thuở yêu em, trăng tự tình
Cô bé môi hồng, xinh thật xinh,
Đừng như công chúa, hay hờn dỗi
Giấc ngủ cô đơn, em một mình,
Ai bảo em là giai nhân, cho người lính đa tình,
Xin đừng buồn tôi vì non nước điêu linh.
Mai tôi đi, em còn mãi tình đầu,
Hoa học trò, ngày ấy, thuở yêu nhau,
Hạ thương gõ cửa tình đôi lứa,
Tiếng ve sao nức nở u sầu
Mưa buồn khi ta phải xa nhau.
Trọn đời yêu mãi cánh phượng xưa,
Hồng như đôi má thắm anh ưa,
Thuở xưa e ấp ngoài song cửa,
Lời yêu em ngỏ, một chiều mưa.
Cô bé môi hồng, xinh thật xinh,
Đừng như công chúa, hay hờn dỗi
Giấc ngủ cô đơn, em một mình,
Ai bảo em là giai nhân, cho người lính đa tình,
Xin đừng buồn tôi vì non nước điêu linh.
Mai tôi đi, em còn mãi tình đầu,
Hoa học trò, ngày ấy, thuở yêu nhau,
Hạ thương gõ cửa tình đôi lứa,
Tiếng ve sao nức nở u sầu
Mưa buồn khi ta phải xa nhau.
Trọn đời yêu mãi cánh phượng xưa,
Hồng như đôi má thắm anh ưa,
Thuở xưa e ấp ngoài song cửa,
Lời yêu em ngỏ, một chiều mưa.
Sài Gòn thứ bảy, khói điêu tàn,
Một mình tôi, tìm hạnh phúc lang thang,
Vẫn như lầu hoang, tôi trở về chốn cũ,
Nước mắt quê hương hay nước mắt nàng
Hồi chuông xóm đạo mãi âm vang.
Hoa trắng, người đây, tôi dòng lệ tuôn tràn
Mộ đời khắc tên nàng: "Dĩ vãng một loài hoa"
Một mình tôi, tìm hạnh phúc lang thang,
Vẫn như lầu hoang, tôi trở về chốn cũ,
Nước mắt quê hương hay nước mắt nàng
Hồi chuông xóm đạo mãi âm vang.
Hoa trắng, người đây, tôi dòng lệ tuôn tràn
Mộ đời khắc tên nàng: "Dĩ vãng một loài hoa"
Người tình Sài Gòn ơi, nhớ về em, tôi hát:
"Anh còn nợ em, bản tình ca lãng mạn,
Anh còn yêu em, dẫu duyên kiếp bẽ bàng,
Hẹn người kiếp sau, đôi bóng trọn cung đàn,
Trả em cay đắng mộng vàng, từ độ ánh trăng tan..."
Một đời yêu mãi nghiệp cầm ca,
Huyền thoại người nhạc sĩ tài hoa
Câu hát tình quê còn vương vấn,
Thời gian nào đâu dễ phai nhòa
"ANH BẰNG, đẹp mãi khúc tình ca."
(Tiểu Lan Thảo Hagi)Một đời yêu mãi nghiệp cầm ca,
Huyền thoại người nhạc sĩ tài hoa
Câu hát tình quê còn vương vấn,
Thời gian nào đâu dễ phai nhòa
"ANH BẰNG, đẹp mãi khúc tình ca."
Nhãn:
MUSIC VIDEOS
14 thg 6, 2015
LÂM NHẬT TIẾN - LÀM THƠ TÌNH EM ĐỌC
Một tà áo dài trắng lướt qua đủ làm ai ngẩn ngơ. Một ánh mắt nhìn đủ làm má ai ửng đỏ... Tình yêu tuổi học trò đẹp, thơ ngây luôn làm xao xuyến các vần thơ và là đề tài tốn không ít giấy mực của những cô cậu học trò.
M.Gorki đã từng nói: "Trên thế gian này chẳng có vị thần nào đẹp hơn thần mặt trời, chẳng có ngọn lửa nào kỳ diệu hơn ngọn lửa tình yêu. Tình yêu vẫn luôn là khúc ca ngọt ngào của muôn đời .Chừng nào con người còn hơi thở, còn khao khát thì trái tim sẽ không thôi rung động vì những cảm xúc yêu thương."
Ai cũng từng có những rung động đầu đời trong thời gian đi học. Trước những cử chỉ quan tâm, một ánh mắt nhìn đầy trìu mến hay đơn giản chỉ là một nụ cười thân thiện của người bạn khác giới cũng có thể khiến trái tim những chàng trai, cô gái rung lên những cảm xúc, những cung bậc ngọt ngào của thuở bước vào yêu. Có thể nói, tình yêu học trò là tình cảm đẹp nhất, trong sáng nhất, thánh thiện nhất và giàu mơ mộng nhất.
Áo nàng vàng tôi yêu hoa cúc
Áo nàng xanh tôi mến lá sân trường,
Áo nàng xanh tôi mến lá sân trường,
Sợ thư tình không đủ nghĩa yêu thương
Tôi thay mực cho vừa màu áo tím...
Tôi thay mực cho vừa màu áo tím...
M.Gorki đã từng nói: "Trên thế gian này chẳng có vị thần nào đẹp hơn thần mặt trời, chẳng có ngọn lửa nào kỳ diệu hơn ngọn lửa tình yêu. Tình yêu vẫn luôn là khúc ca ngọt ngào của muôn đời .Chừng nào con người còn hơi thở, còn khao khát thì trái tim sẽ không thôi rung động vì những cảm xúc yêu thương."
Ai cũng từng có những rung động đầu đời trong thời gian đi học. Trước những cử chỉ quan tâm, một ánh mắt nhìn đầy trìu mến hay đơn giản chỉ là một nụ cười thân thiện của người bạn khác giới cũng có thể khiến trái tim những chàng trai, cô gái rung lên những cảm xúc, những cung bậc ngọt ngào của thuở bước vào yêu. Có thể nói, tình yêu học trò là tình cảm đẹp nhất, trong sáng nhất, thánh thiện nhất và giàu mơ mộng nhất.
Người ta bảo màu tím là chung thủy,
Tím chân thành son sắt của con tim.
Tím u buồn với dáng dấp im lìm,
Tím đau khổ của tình yêu đổ vỡ.
Tím là sắc hoa màu nhung nhớ,
Tím đoan trinh thể hiện ở tâm hồn.
Tím âm thầm chịu đựng mọi cô đơn,
Tím son sắt cho đi không đòi lại.
Tím đã yêu ai là yêu mãi mãi,
Tím không cần nhung lụa với vàng son.
Tím đơn sơ trong cuộc sống tâm hồn,
Tím chấp nhận thả mình trong bóng tối.
Tím bước đi không có hoa trải lối,
Tím cuối đầu thua thiệt với quyền uy.
Tím chua cay khi tình chẳng còn gì?
Tím u hoài với niềm đau chất ngất.
Không hiểu sao tôi lại yêu màu tím,
Có lẽ tím buồn, tím dại, tím cô đơn...
Nhãn:
MUSIC VIDEOS
PHI NHUNG - TẶNG ĐỜI MỘT KHÚC DÂN CA
Có những đêm không ngủ, tôi lắng lòng theo bản Vọng Kim Lang. Tôi nghe tình khúc này đã nhiều lần, nhưng mỗi lần nghe, là mỗi lần trái tim tôi thắt lại. Rồi người mang tâm sự như tôi cuối cùng đã phải khóc thầm bao đêm, cũng vì cung đàn, cũng vì lời ca và vì tiếng hát tha thiết đến nao lòng của một người ca sĩ, với tên gọi Phi Nhung.
Trong số các nữ danh ca hải ngoại, Phi Nhung là người đã để lại trong lòng tôi một ấn tượng sâu sắc. Dù chưa một lần gặp Cô ngoài đời, nhưng tôi biết đến Cô nhiều qua báo đài, từ đó tôi đem lòng mến mộ, cảm phục, vì phần nào thấu hiểu cuộc đời khá thăng trầm của một người con gái mang nghiệp cầm ca. Cô như một “đóa hoa mặt trời” bình dị ở đời thường, dịu dàng trong tiếng hát, mà sâu sắc ở nội tâm. Khi nhắc đến Cô, có lẽ không ai quên được một “Vợ Thằng Đậu” ngây ngô, đáng yêu; một nàng Chúc Anh Đài lém lỉnh, chung tình; một cô Lan trong “Lan & Điệp” bạc phận, đáng thương, và một Phi Nhung rất “tình” trong bao tuyệt phẩm dân ca để đời đã gắn liền với tên tuổi của Cô từ “Trách Ai Vô Tình”, “Thương Áo Bà Ba” hay “Nỗi Buồn Chim Sáo”,…
Câu chuyện đời Cô như cổ tích giữa đời thường. Thuở thiếu thời của Cô là một chuỗi ngày buồn. Tôi thương người con gái của mẹ đã thao thức vì em mà vất vả tảo tần để lo toan bao gánh nặng gia đình. Phận gái thuyền quyên ba chìm bảy nổi, rất may con sông dài cuối cùng vẫn đưa cô gái nhà nghèo trên chiếc xuồng con ngày nào cập một bến đỗ bình yên. Bến đỗ của Cô là một tình yêu nồng nàn cho nghệ thuật, là tình thương vô bờ bến của một người chị hiền, và là một tấm lòng rộng mở bao la của một người mẹ hy sinh cả cuộc đời bên đàn con thơ dại. Danh hài Trường Giang đôi lần nói đùa với khán giả trong tiết mục của mình: “Phi Nhung dễ thương lắm, về nhà hay đóng cửa lại ngồi nói chuyện một mình…” Có thật không? Dù đó là lời đùa cợt bâng quơ, nhưng tôi thiết nghĩ, có lẽ đôi lúc chính Phi Nhung cũng tự thầm hỏi rằng: “Không biết phải duyên hay nợ mà Cô lại bén duyên với một kiếp cầm ca, rồi sức mạnh nào đã giúp Cô vượt qua cơn gió bấc và bao bão tố của cuộc đời để Cô có thể sống lại những tháng ngày hạnh phúc?". Phải chăng đó chính nhờ vào tấm lòng nhân hậu và sự từ bi bác ái của Phi Nhung?
Bao lần nghe Phi Nhung ru lại câu hò trong bài ca Bông Điên Điển: “Má ơi đừng gả con xa… Chim kêu vượn hú biết nhà má đâu…”, tôi xúc động mà không cầm được nước mắt. Phận làm dâu đất khách xa quê hương, xa gia đình, xa vùng đất Phương Nam mơ mộng, có ai đó chỉ ước mơ một ngày được về quê ngoại, được thăm lại mái gia đình thân yêu, được đi trên chuyến đò quê hương in hình bóng con sông quê êm đềm, và được ngồi ôn lại những ngày xưa thân ái trên mấy nhịp cầu tre khi trăng về thôn dã. Ở phương trời xứ lạ, nghe những bài tình ca Cô hát, có ai đó bồi hồi nhớ lại năm 17 tuổi thời tuổi xuân con gái, rồi hình bóng quê nhà như chập chờn, ẩn hiện, sưởi ấm cõi lòng của một kẻ tha hương.
Câu chuyện đời Cô như cổ tích giữa đời thường. Thuở thiếu thời của Cô là một chuỗi ngày buồn. Tôi thương người con gái của mẹ đã thao thức vì em mà vất vả tảo tần để lo toan bao gánh nặng gia đình. Phận gái thuyền quyên ba chìm bảy nổi, rất may con sông dài cuối cùng vẫn đưa cô gái nhà nghèo trên chiếc xuồng con ngày nào cập một bến đỗ bình yên. Bến đỗ của Cô là một tình yêu nồng nàn cho nghệ thuật, là tình thương vô bờ bến của một người chị hiền, và là một tấm lòng rộng mở bao la của một người mẹ hy sinh cả cuộc đời bên đàn con thơ dại. Danh hài Trường Giang đôi lần nói đùa với khán giả trong tiết mục của mình: “Phi Nhung dễ thương lắm, về nhà hay đóng cửa lại ngồi nói chuyện một mình…” Có thật không? Dù đó là lời đùa cợt bâng quơ, nhưng tôi thiết nghĩ, có lẽ đôi lúc chính Phi Nhung cũng tự thầm hỏi rằng: “Không biết phải duyên hay nợ mà Cô lại bén duyên với một kiếp cầm ca, rồi sức mạnh nào đã giúp Cô vượt qua cơn gió bấc và bao bão tố của cuộc đời để Cô có thể sống lại những tháng ngày hạnh phúc?". Phải chăng đó chính nhờ vào tấm lòng nhân hậu và sự từ bi bác ái của Phi Nhung?
Cảm ơn Phi Nhung, cảm ơn người ca sĩ tôi yêu đã gửi đến cho đời bao tình yêu thương, lời ca và tiếng hát. Tôi chúc Cô nhiều niềm vui bên mái gia đình nhỏ, luôn thành công trên con đường mình đã chọn, và mãi là người nghệ sĩ tài đức vẹn toàn trong lòng khán giả.
(Tiểu Lan Thảo Hagi)
Nhãn:
MUSIC VIDEOS
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)










